Một phút yếu lòng

Anh thật tham lam anh biết không ? Lúc anh ôm lấy em anh cảm nhận được em đang khóc và anh khẽ nói ngủ đi em. Anh đây mà ! Lúc em bảo anh rằng em sẽ không bên cạnh anh nữa. Em sẽ rời xa nơi này. Anh bảo : " Em không muốn nói chuyện với anh ? Hay anh làm phiền cuộc sống em ? Em muốn nói chuyện với em được nhìn thấy em " Lúc anh gọi cho em. Anh nói " anh nhớ tiếng em cười " và em đã hạnh phúc biết bao khi nghe cái điều ấy. Và rồi anh cũng chợt nói với em rằng hãy ở yên đấy làm cái bóng cho anh vì giờ anh không thể bên em trọn vẹn :) Cái bóng thì mãi là cái bóng và lặng lẽ chờ đợi anh ban cho em những hạnh phúc mong manh. Còn hạnh phúc chân thành anh dành cho một người khác. Có khi nào anh nhớ em rồi vội vã chạy đến tìm và ôm lấy em chưa ? Nhưng anh luôn tạo bất ngờ cho cô ấy bằng cách vượt hàng trăm cây số trong đêm. Và rồi anh bảo rằng : Anh sợ nghèo lần nữa lắm. Và cô ta là người có thể giúp anh lúc này :)

Bình luận